Xứ Do Thái khi Chúa Giê-xu khởi sự cộng tác - Mai Đào
Đuốc Thiêng
100,
tháng 04 & 06 năm 2009
Tác-giả: Roger CARATINI
Sách: Jesus, de Bethléem à Golgotha, ấn bản 2003, nhà xuất bản L'Archipel, Paris
Trích dịch: Mai Đào
(Xem từ Đuốc Thiêng 86)
Sáng hôm sau, Marcellus trao cho Hiram một cuộn giấy
đóng ấn của mình, cuộn giấy là báo
cáo gởi về hoàng đế Auguste.
Báo cáo lên hoàng đế.
Thưa hoàng đế, mấy năm nay, tương quan lực lượng ở Đông
phương đã thay đổi. Ở xứ Perse, có chia rẽ nội bộ,
làm yếu kém triều đại Arcasides, và không
thể lại có chuyện họ chiếm đất của ta như họ đã
dám làm dưới thời các vua Crassus và
Antoine. Thỏa ước hoà bình mà hoàng đế
đã ký 16 năm trước đây với vua Phraate của họ,
thì vua kế vị là Phraatace mới ký triển hạn
cách đây 2 năm. Cũng không phải lo gì về
phía xứ Arménie, vì họ có nội chiến
không dứt. Do đó, cả hai vùng Syrie và
Palestine đều không bị đe doạ nơi biên giới phía
đông. Nhưng về tương lai, ta phải coi chừng các xứ Ảrập ở
Sinai và Pétra, họ có thể uy hiếp biên giới
phía đông xứ Judée, và biết đâu họ sẽ
bắt tay với vua Perse. Bởi những lý do này, thưa
hoàng đế, Rô ma cần phải kiểm soát hoàn
toàn không những xứ Judée, mà luôn cả
xứ Idumée, xứ Samarie, gom ba xứ này lại thành một
tỉnh của Rô ma, rồi xin hoàng đế đặt một tỉnh trưởng cai
trị trực tiếp tất cả những dân ở đó, không
còn giữ chế độ tiểu-vương hoặc đại tiểu-vương. Vạn tuế
hoàng đế. Ký tên: Marcellus Claudius Primus.
Hoàng đế Auguste không có gì vừa ý
hơn. Lịnh truất phế vua Archélaus có hiệu lực mùa
thu năm 759 Rô ma. Archélaus bị lưu đầy qua xứ Gaule,
và sau sẽ chết ở đấy. Ba xứ Judée, Samarie,
Idumée, gom thành một tỉnh của Rô ma, tổng trấn đầu
tiên là Coponius.
Quyền hạn và trách nhiệm một vị tổng trấn (procurateur)
Chức "tổng trấn xứ Judée" do hoàng đế bổ nhiệm có
toàn quyền về mặt dân sự và hình sự. Quan
tổng trấn này đóng đô ở hải cảng
Césarée (đừng lộn với thành phố
Césarée Philippe, ở Syrie), đôi khi đặc biệt
lên Jerusalem vào dịp các lễ lớn như lễ
Pâque, khi có đông khách hành hương.
Tất cả các quan chức địa phương, dân sự hoặc tôn
giáo đều phải phục tùng quan tổng trấn, tổng trấn chỉ
phải báo cáo về toàn quyền ở Syrie.
Tổng trấn chỉ định người giữ chức vụ thầy tế lễ cả, hoặc truất phế.Tổng
trấn giữ chià khoá tháp Antonia, nơi đây cất
giữ các y phục nghi-lễ lớn. Tổng trấn ấn định các thứ
thuế. Thuế trực tiếp có 2 thứ: thuế điền thổ, đánh
vào đất ruộng, phải nộp bằng hiện vật (lúa, bắp, v.v.);
thuế thân, đánh vào mỗi người hoặc nam hoặc nữ, nam
kể từ 14 tuổi, nữ kể từ 12 tuổi, người già được miễn. Và
còn nhiều thứ thuế khác,hoặc trực tiếp, hoặc gián
tiếp :thuế lợi tức; thuế các đàn súc vật
(bò, chiên,..); thuế nhập khẩu; thuế xuất khẩu; thuế cửa
khẩu (phải trả khi vô thành phố, vô hải cảng, qua
cầu). Các viên chức người Rô ma lo việc thâu
các thuế trực tiếp. Về thuế gián tiếp, thì cho tư
nhân đảm nhiệm bằng cách đấu thầu, và chế độ
này gây ra nhiều chuyện lạm dụng.
Và dĩ nhiên là tổng trấn có trách
nhiệm về an ninh. Lo việc này, tổng trấn có 5 đội bộ
binh, khoảng 600 người, và một đoàn kỵ binh. Tất cả
khoảng 3500 quân sĩ, tuyển mộ ở Samarie, Syrie, và
Césarée Philippe.
Nhìn tổng quát, thuế má dưới tay người Rô ma
dễ chịu hơn là dưới thời vua Hérode. Có lịnh từ
Rô ma, là tổng trấn và các viên chức
phải coi trọng lòng tự ái của dân Do thái.
Bởi thế mà sẽ chẳng có thể lại tái diễn chuyện Đại
bàng bằng vàng, và cuộc thảm sát tiếp theo
đó. Các đồng tiền lưu hành trong xứ, có
mang tên hoàng đế nhưng không có hình
hoàng đế, để hiệp với luật Môi se. Các đoàn
quân Rô ma đến công tác ở Jerusalem sẽ
không đem theo cờ biển của quân đoàn, phải để lại ở
Césarée trước khi đi.
Marcellus quan sát và cũng góp phần trong việc
thay đổi chính sách này. Chuyện thay đổi rất mau,
chỉ trong khoảng 2 tháng kể từ khi y gởi báo cáo
về hoàng đế, tổng trấn Coponius thiết lập nhân viên
và công chức ở Césarée; để thi hành
ý định của hoàng đế, y triệu tập về Césarée
các đại diện của Công hội Sandhérin ở Jerusalem,
các lãnh-tụ của các gia đình lớn Do
thái, nhờ họ giúp phổ biến chính sách mới.
Phái zélotes nổi loạn.
Cuối năm 759 Rô ma này, Marcellus chứng kiến cuộc nổi loạn
cuả phái zélotes. (Nhắc lại lịch sử: Cuộc nổi loạn trước
xẩy ra đã gần 2 thế kỷ, vào năm 180 T.C., do gia
đình thầy tế lễ Mattathias Maccabée cầm đầu, chống lại
vua grec Antiochos Epiphane).
Nay thành lập tỉnh mới của Rô ma, gồm xứ Judée, xứ
Samarie, xứ Idumée, vậy phải kiểm tra dân số trong tỉnh,
cũng như các khả năng kinh tế. Trên lý thuyết,
thì đôn đốc việc kiểm tra này thuộc về tay tổng
trấn, nhưng Coponius mới được bổ nhiệm, chưa thạo việc, nên trao
cho quan toàn quyền Sibinus, người kế vị Quirinius (Qui-ri-ni-u)
là kẻ đã ra lịnh kiểm tra dân số 9 năm về trước
(Lu-ca 2).
Dân Do thái phản đối cuộc kiểm tra mới này. Mới bị
kiểm tra cách đây có 9 năm, nay lại kiểm tra, họ sợ
bị rắc rối về mặt chính trị, và phải đóng thuế
nhiều thêm, nhưng sợ nhứt là bị bắt đi làm nô
lệ.Thầy tế lễ cả Joazar khuyên họ đừng chống lại, cứ tham gia
kiểm tra đi, sau sẽ hay. Tuy nhiên ở vùng Gaulanitide
(hiện nay là vùng Golan, nằm giữa xứ Syrie và xứ
Israel), trong thành phố Gamala, có anh Judas, biệt danh
là Judas Galiléen (Judas người Galilê), cùng
với một người Pha-ri-si tên là Sadduq, hai anh này
lập nên phái zélotes, khích động dân
chúng chống lại việc kiểm tra, viện lẽ là đây chỉ
là cuộc trá hình để đưa dân Do thái
vào vòng nô lệ. Cuộc nổi loạn bùng lên
mạnh mẽ trong khắp xứ, ta khó tưởng tượng nó gây
rối loạn đến cỡ nào. Tất cả mọi nơi trong xứ có giết
người, cướp phá, tố cáo nhau, không loại trừ ai.
Dưới danh nghĩa bảo vệ tự do, người ta cướp của lẫn nhau, bất kể
là của bạn hay thù; người ta giết những kẻ giầu, đổ tội
cho họ là tay sai của chính quyền Rô ma; người ta
tố cáo nhau để được lãnh tiền thưởng, không
có gì ngăn cản được, kể cả nạn đói kém đang
hoành hành, cuộc nội chiến này lan đến cả Đền thờ
ở Jerusalem.
Dư luận dân chúng ra sao về phái zélotes?
Nạn nhân của phái này hầu hết là những người
Do thái trong giới lãnh đạo, bị phái này tố
cáo là "hợp tác" với Rô ma. Phái
zélotes dùng dao găm giết những người này ngay cả
giữa đông công chúng. Dĩ nhiên là
phái zélotes bị những người giầu và người Do
thái bảo thủ phản đối, dân chúng kêu họ
là "kẻ cướp" (bandits), là "kẻ giết người" (sicaires,
assassins), nếu là thời nay thì kêu là
"quân khủng bố" (terroristes). Quân lính Rô ma
tìm diệt trừ họ nhưng cuộc rối loạn zélotes cứ kéo
dài suốt cả năm 759 Rô ma, qua đầu năm sau nữa, làm
mọi người lo ngại, tất cả mọi giới, từ các nhà cầm quyền
Do thái cũng như Rô ma, cả đến hoàng đế Auguste
nữa, vì tổng trấn thường xuyên gởi báo cáo
về (Chi tiết về cuộc nổi loạn của zélotes được kể đầy đủ trong
cuốn "Lịch sử dân Do thái" (histoire des Juifs),
tác giả Flavius Josèphe, tập 17, chương 8).
Lý do cuộc nổi loạn, theo Pompilius.
Marcellus cũng rất quan tâm theo dõi để tìm hiểu
cuộc nổi loạn zélotes, đi thảo luận với nhiều giới chức Rô
ma và Do thái ở Césarée, trong số
này có một sĩ quan Rô ma già, tên
là Pompilius. Anh này đã từng tham gia tất cả mọi
chiến trường ở Trung Đông, nay nghỉ hưu ở xứ Do thái.
Marcellus tâm sự với Hiram: "Anh Pompilius thật đặc biệt,
không biết anh ta học với ai, mà anh ta biết hết mọi
chuyện, cả về xứ Phénicie, xứ Syrie, và xứ Palestine".
Anh chiến sĩ già này nói với Marcellus:
-Nếu quan muốn hiểu, thì cuộc nổi loạn zélotes có
một điều bí mật.., tôi không biết là điều
gì.
-Nói đi Pompilius, tôi cũng chẳng biết vì đâu
mà khi không nổi lên cuộc chống đối dữ dằn như thế.
-Ai cũng biết rằng cầm đầu là anh Judas ở Gamala, không
biết từ đâu tới, anh ta xúi giục mọi người chống lại việc
nộp thuế. Khi anh ta đưa lời kêu gọi ở Gamala, tôi cũng ở
đó, tôi nghe hết từ đầu đến cuối.
-Luận điệu của y là thế nào?
-Chỉ có một luận điệu, nhưng y luôn luôn lặp lại
bằng nhiều cách khác nhau. Y trách dân
chúng rằng chúng ta chỉ có một thầy, là Đức
Chúa Trời, tại sao chúng ta lại đi chịu phục thầy mới
là người Rô ma, họ cũng là người hay chết như nhau.
Suốt một tiếng đồng hồ, y cổ động dân chúng đừng
đóng thuế cho người Rô ma nữa, bởi vì chịu phục
quan tổng trấn, là chịu phục một người, là chấp nhận
người ấy là thầy mình, làm thế là phạm
thượng. Judas chẳng phải khơi lên cuộc cách mạng vì
lý do tiền bạc, nhưng cách mạng vì lý do
tôn giáo.
-Vậy anh có tin rằng dân chúng ở Gamala, cũng như ở Jerusalem, sẽ theo Judas đến cùng không?
-Tôi quan sát thể thức hành động của Judas
và của Sadduq, thấy như kiểu những đảng cướp đại lộ, không
thương xót gì ai hết, không tha ai hết. Và
tôi nghĩ rằng hai anh này, nhứt là Judas, sẽ
có thể động viên được phần lớn dân chúng Do
thái, nhứt là những người nghèo khó, khốn
cùng, tất cả những người không có gì
mà sợ mất, và tôi nghĩ rằng xứ Judée chỉ
có thể hoà bình trở lại một khi đã
tiêu diệt hết bọn khủng bố này.
-Trong hoàn cảnh hiện nay thì chắc chắn anh có
lý, nhưng tôi tin rắng trong tương lai gần sẽ xẩy ra nhiều
điều làm chúng ta kinh ngạc, cả cho người Rô ma
cũng như người Do thái. Hiện nay trong xứ Judée, chắc
là có những chuyện thối nát, có quá
nhiều bất công, quá nhiều kẻ nghèo khổ, kẻ bất
hạnh, …
-Cũng như mọi nơi khác, vậy thôi.
-Đúng thế, cũng như mọi nơi khác trong đế quốc Rô
ma. Những người zélotes hành động tàn bạo như thế,
có thể họ làm bậy, nhưng cuộc nổi loạn của họ là
dấu hiệu về xã hội chúng ta đang mất quân
bình nặng nề, các thần ở Olympe, hay là Đức
Yahvé cũng chẳng có cách nào chữa.
Các thầy tế lễ bảo dân Do thái "hãy
tuân theo luật Môi-se", bởi vì đấy là Luật
của Đức Chúa Trời. Hoàng đế bảo chúng ta
"hãy tuân theo luật Rô ma", bởi vì luật
này bảo vệ trật tự công cộng, bảo vệ tài sản tư
nhân. Nay những lời dạy bảo trên đây chẳng đủ cho ai
hết, và mọi người đang cần được lời dạy khác.
-Marcellus, anh có lý, nhưng dầu tôi là cựu
chiến binh, tôi chẳng tin raăng lời dạy khác này sẽ
ra từ lưỡi kiếm của một quân nhân, hay là từ lưỡi
dao của một anh zélote.
-A, tôi hiểu anh, anh muốn theo lời dạy của Socrate xưa kia.
-Lời Socrate áp dụng được trong khung cảnh thời đó,
xã hội của người grec đóng khung trong thành phố
của mình. Nhưng ngày nay, chúng ta đều là
công dân của một đế quốc toàn cầu. Và trong
vùng Palestine, cái vùng nhỏ xíu trên
trái đất này, rất nhiều người hy vọng sẽ được nghe Lời
mới, Lời dạy mới, đặt căn bản không phải trên võ lực
và đàn áp, nhưng trên tình yêu
thương hết mọi người, lời này sẽ tới do Đấng Mê-si-a.
-Pompilius, anh tưởng tượng Đấng Mê-si-a ra sao?
-Như một anh zélote, nhưng không có dao để
đâm ai, không có hận thù ai, do Đức
Chúa Trời đầy yêu thương sai đến.
Mới có khoảng 4 tháng từ khi Marcellus trở lại Jerusalem,
mà đã có bao nhiêu sự cố quan trọng xẩy ra,
làm cho Marcellus quên cả Rô ma, quên cả căn
phòng êm ái lịch sự của mình trong lâu
đài hoàng đế. Nào là những người Do
thái chẳng biết khôn hay dại, chỉ vì cớ một thần
tượng vô tích sự, tỉ như con Đại bàng bằng
vàng. mà đi giết người khác hoặc bị người
khác giết.
Đuốc
Thiêng 100
01
Thiên
đàng
- ĐTPÂ
02
Hát
nói:
Ngày phán xét
- Trần Nguyên Lam Bửu
03
Chúa
Giê-xu chịu thương khó
- Quyền Linh
04
"Các
ngươi phải yêu nhau"
- H4
05
Thơ: Cảm tạ
Chúa Giê-xu - Linh Quyền
06
Áp-ra-ham
theo lời Chúa gọi
- Mục sư Trần Hữu Thành
07
Tiểu sử
Thánh ca
- Fanyia
08
Thơ: Lời
Chúa
- Đức Huy
09
Đời chẳng
ai ngờ
- Vinh Bằng
10
Thơ:
Hè về - Đức Huy
11
Đọc "Biển
rộng
hai vai" của Lữ Thành Kiến
- Nguyễn Đình Bùi Thị
12
Quanh ta
ngậm ngùi - Bà Lê Văn Bắc
13
Giêrusalem,
4000 năm lịch sử - Lạc Hồ
14 Xứ Do Thái khi
Chúa Jêsus khởi sự công tác
- Mai Đào
15
Đuốc Thiêng - Người bạn đồng hành
đáng yêu
- Bình Tú Ngọc
16
Vài
nét về Hội Đồng Giáo Hạt Pháp lần thứ
21
- TĐTN Trương Đức Huy
17
Tin Tức
- Vinh Bằng