Người nữ
khôn ngoan - Bà MS Nguyễn Văn
Bình
Đuốc Thiêng
104, năm 2011
«Bấy giờ
có một người nữ khôn ngoan ở trên đầu đồn
thành la lên cùng chúng rằng: Các
ngươi hãy nghe, hãy nghe! Xin hãy nói
cùng Giôáp lại gần đây, tôi muốn
nói chuyện cùng người» (II Samuên 20:16).
Kính thưa Đại Hội,
Năm vừa qua, tôi có cơ hội được Cô Tường Loan,
trưởng Ban Phụ Nữ Âu Châu cho tôi được chia sẻ lời
Chúa và tâm tình với chị em phụ nữ trong
đêm phụ nữ của Đại Hội, năm nay, một lần nữa tôi lại được
Cô Tường Loan dành cho dịp tiện nói lên tiếng
nói phụ nữ giữa Đại Hội Tin Lành Việt Nam Âu
Châu cũng là Đại Hội dành thì giờ Kỷ Niệm
100 Năm Tin Lành Đến Việt Nam. Trước hết tôi xin
«Cảm Tạ Chúa của muôn chúa, vì
lòng nhân từ Ngài còn đến đời đời»
(Thi thiên 136:3) như câu Kinh thánh khẩu hiệu của
Đại Hội, và sau, xin cám ơn thật nhiều đến Cô Tường
Loan đã nghĩ đến tôi và dành cho tôi
dịp tiện quý báu chia sẻ lời Chúa và
tâm tình với chị em phụ nữ trong đêm phụ nữ
hôm nay.
Có một tờ nguyệt san uy tín mở một cuộc thi với câu
hỏi «Phụ nữ là?» kèm theo phần thưởng
khá lớn cho ai có định nghĩa hay nhất. Rất đông độc
giả gồm nhiều thành phần khác nhau trong xã hội từ
các nhà trí thức đến những người bình
dân gởi bài dự thi. Kết quả, định nghĩa của một nhà
toán học được chọn và được coi là hay nhất trong
các định nghĩa về phụ nữ. Nhà toán học định nghĩa
phụ nữ như sau:
Phụ nữ là:
Bài toán nhân của nhân loại
Bài toán chia của trái tim
Bài toàn trừ của túi tiền
Bài toán cộng của mọi sự rắc rối.
Tôi rất đồng ý với hai bài toán đầu, nhưng
không đồng ý với hai bài toán sau. Vì
không phải phụ nữ nào cũng làm hao hụt túi
tiền của gia đình, trái lại có nhiều phụ nữ đảm
đang làm cho túi tiền của gia đình mỗi ngày
một đầy thêm. Cũng không phải phụ nữ nào cũng
là bài toán cộng của mọi sự rắc rối, trái
lại có nhiều phụ nữ tạo được an vui cho gia đình
và xã hội lắm. Bằng chứng là người nữ khôn
ngoan ở thành Abên Bếtmaca, được ghi trong II Samuên
20:1-26 mà chúng ta vừa nghe đọc qua.
Triều đại của vua Đavít, quốc gia Ysơraên phải bị nhiều
rối loạn. Đứa con trai của vua tên là Ápsalôm
giết anh mình. Sau khi được vua đồng ý cho trở về sum họp
gia đình sau 3 năm chạy trốn lưu lạc, đã lấy được
lòng dân, nổi lên đảo chánh cha mình.
Hậu quả là Đavít phải bỏ kinh thành
Giêrusalem, vượt lên đồi ôlive, vừa đi vừa
khóc chạy trốn đến Mahanaim. Ápsalôm đuổi theo.
Chiến trận giữa hai đạo quân diễn ra khốc liệt. Cuối cùng
Ápsalôm bại trận, thoát chạy, tóc vướng
vào nhành thông treo lơ lửng mà chết.
Khi đạo quân chiến thắng đưa Đavít trở về
Giêrusalem, thì lại có một người tên
là Sêba, con trai của Biếcri, thuộc chi phái
Bêngiamin dấy loạn, kêu gọi dân chúng
hãy lìa bỏ Đavít, đừng theo Đavít nữa. Kết
quả là hết thảy người Ysơraên lìa Đavít đi
theo Sêba, chỉ có người Giuđa là trung thành
với Đavít mà thôi.
Khi trở về tới kinh thành, «Đavít bèn
nói với Abisai, em trai Tổng Binh Giôáp rằng:
Bây giờ Sêba, con Biếcri sẽ làm hại chúng ta
hơn Ápsalôm. Vậy, ngươi hãy đem các chiến sĩ
của chúa ngươi đuổi theo Sêba, kẻo nó choán
lấy thành nào kiên cố và thoát khỏi
chúng ta chăng?» (II Sa 20:6). Vâng lệnh
Đavít «Họ đi ra khỏi thành Giêrusalem, đuổi
theo Sêba, con trai Biếcri» (II Sa 20:7). II Sa 20:14-15
chép rằng: «Giôáp đi khắp các chi
phái Ysơraên, cho đến Abên Bếtmaca, và hết
thảy những dõng sĩ đều nhóm hiệp lại và đi theo
đạo quân người. Vậy, họ đến vây phủ Sêba trong
Abên Bếtmaca, đắp lên một cái lũy cao hơn đồn
thành, và cả đạo quân Giôáp đào
tường thành đặng làm cho nó ngã
xuống» để từ đó có thể tràn vào
thành bắt cho được Sêba.
Thình lình, ở trên thành Abên Bếtmaca
xuất hiện một người nữ, mà Kinh thánh gọi là
«một người nữ khôn ngoan» (II Sa 20:16), đứng
«ở trên đầu đồn thành la lên cùng
chúng rằng: Các ngươi hãy nghe, hãy nghe!
Xin hãy nói cùng Giôáp lại gần
đây, tôi muốn nói chuyện cùng người»
(II Sa 20:16). Chúng ta tự hỏi tại sao Kinh thánh gọi
đây là một người nữ khôn ngoan? Người nữ như thế
nào mà được gọi là người nữ khôn ngoan?
Chúng ta có thể thấy có 3 lý do sau
đây:
I. Người nữ khôn ngoan biết điều đình
Trước tiên, người nữ khôn ngoan là người biết điều
đình. Đang khi đạo quân do Tổng binh Giôáp
vây kín thành Abên Bếtmaca, đấp lũy cao xung
quanh, hối hả đào cho tường thành ngã xuống, người
đàn bà thấy tình thế nguy khốn, không
khéo gây nên chiến trận, thành bị sụp đỗ,
sinh mạng của toàn dân trong thành lâm nguy.
Người đàn bà chưa biết nguyên do gì
mà quân lính vây kín xông
hãm thành trầm trọng như thế. Bà tức tốc leo
lên trên bờ thành, đứng ngay chỗ đầu đồn, có
lẽ là nơi cao nhất, nhằm giải nguy cho dân thành
bằng cách khôn ngoan điều đình, can gián hơn
thiệt. Bà la lớn tiếng cho những người đang xông
hãm thành nghe: «Các ngươi hãy nghe,
hãy nghe! Xin hãy nói cùng
Giôáp lại gần đây, tôi muốn nói chuyện
cùng người» (II Sa 20:16).
Người ta gọi Giôáp, vị Tổng binh đến. Khi Giôáp lại gần, người nữ hỏi rằng:
-Ông có phải là Giôáp chăng?
Người đáp:
-Phải, Ta là Giôáp đây!
Nàng tiếp:
-Hãy nghe lời con đòi ông!
Người đáp:
-Ta nghe!
Nàng bèn nói lời nầy:
-Thuở xưa, người ta có thói quen nói rằng:
Hãy đi hỏi ý dân Abên thì mới
nên việc được. Tại sao việc lớn như thế nầy mà ông
không hỏi ý kiến chúng tôi?
Rồi bà tiếp:
-Trong Ysơraên, thành chúng tôi là một
thành hòa bình và trung hậu hơn hết,
mà ông muốn diệt một thành là chánh
đô của Ysơraên sao? Nhân sao ông muốn
phá hủy cơ nghiệp của Đức Giêhôva?
Giôáp đáp rằng:
-Không, không phải vậy đâu! Ta quyết hẳn không
muốn diệt, không muốn phá hủy đâu! Đó chẳng
phải là ý ta. Nhưng có một người ở núi
Épraim, tên là Sêba, con trai của Biếcri,
đã phản nghịch cùng vua, tức Đavít. Hãy nộp
một mình hắn thôi, thì ta sẽ dan ra khỏi
thành.
Người nữ nói cùng Giôáp rằng:
-Có chuyện đó xảy ra sao? Nếu quả có như thế,
người ta sẽ ném đầu hắn qua tường cho ông (II Sa
20:17-21). Nếu ông ngưng phá thành, chờ đợi,
tôi sẽ giúp ông. Ông đừng tấn công
thành nữa. Hãy dừng lại. Tin tôi đi!
Người nữ điều đình khôn ngoan vô cùng, đến
nỗi cuộc tấn công vào thành của Giôáp
và đạo binh bên ngoài phải ngừng lại. Nếu
không có người nữ của thành Abên Bếtmaca
khôn ngoan điều đình hơn thiệt thì thành đỗ,
nhà tan cửa nát, chiến trường nổ tung, xương tan
máu đổ ngập tràn rồi. Hãy cảm tạ Chúa,
vì thành Abên Bếtmaca có một người nữ
khôn ngoan.
Người nữ khôn ngoan là người lúc nào cũng
biết điều đình, trình bày hơn thiệt, không
phải đụng đâu ứng chiến đó, giận một chút là
cằn nhằn đến nhức xương, nghe gì một chút thì
đôi chối rùm lên. Chị em phụ nữ chúng ta
hãy chứng tỏ cho mọi người biết rằng mình không
phải là «bài toán cộng của mọi sự rắc
rối», trái lại, người phụ nữ Cơ Đốc có bổn phận cao
quý đem an ổn, hạnh phúc cho gia đình, cho Hội
thánh và cho xã hội nữa.
Gia đình và Hội thánh là «cơ nghiệp
của Đức Giêhôva» (II Sa 20:19). Nó phải
là «thành hòa bình và trung
hậu hơn hết». Trước tiên, chị em phụ nữ chúng ta
phải gìn giữ gia đình trong yêu thương thông
cảm. Nếu lỡ có xảy ra chiến trận cãi vã, khiến
tường thành nghiêng ngửa, vợ chồng hãy khôn
ngoan điều đình hơn thiệt, dàn xếp với nhau, nắm tay nhau
cầu nguyện xin Chúa tha thứ cho mình và đồng thời
tha thứ cho nhau, rồi tái lập mối thông công
yêu thương với nhau. Gia đình là
«thành hoà bình và trung hậu hơn
hết... Nhân sao ta lại dám phá hủy cơ nghiệp của
Đức Giêhôva?».
Nhiều gia đình bị sụp đỗ vì không biết điều
đình và dàn xếpvới nhau. Khi cơm không
lành, canh không ngọt, mỗi người cần phải hạ mình
xuống xưng tội cùng Chúa và xưng tội cùng
nhau. Chị em phụ nữ chúng ta hãy tiên phong
lên đứng ở đầu đồn điều đình đi. Hãy nắm tay người
phối ngẫu mình và nói: «Xin anh đừng
phá hủy cơ nghiệp của Đức Giêhôva». Hãy
nắm tay nhau quỳ xuống cầu nguyện cùng Chúa như thế, mọi
cuộc tấn công làm sụp đỗ tường thành sẽ ngừng lại
và lùi xa.
Hội thánh cũng vậy, là « cơ nghiệp của Đức
Giêhôva... Nhân sao ta lại phá hủy cơ nghiệp
của Đức Giêhôva?». Bất đồng với nhau hoặc giận nhau
một chút lại hận thù, chinh chiến, bỏ nhóm. Tại
sao không điều đình với nhau? Tại sao ta lại dám
«phá hủy cơ nghiệp của Đức Giêhôva?».
Hãy học gương người nữ khôn ngoan thành Abên
Bếtmaca nầy thì biết bao nhiêu tai họa sẽ chấm dứt,
thành trì không bị tấn công sụp đỗ. Hội
thánh sẽ hòa bình, con cái Chúa sẽ
an ổn chung lo phát triển công việc nhà
Chúa. Chị em phụ nữ chúng ta đừng vì bất cứ
lý do gì mà «phá hủy cơ nghiệp của
Đức Giêhôva», nhưng hãy khôn ngoan điều
đình để bảo tồn Hội thánh của Chúa, hầu cho
«các cửa âm phủ cũng không thắng được hội
đó» (Mathiơ 16:18).
II. Người nữ khôn ngoan biết phân biệt phải trái
Người nữ khôn ngoan chẳng những là người biết điều
đình, dàn xếp, nhưng cũng phải là người biết
phân biệt phải trái nữa. Khi nghe Giôáp
trình bày lý do tại sao ông kéo
quân tới vây thành Abên Bếtmaca vì
có một người phản nghịch vua Đavít lôi kéo
dân Ysơraên theo mình, tên là
Sêba đang ẩn trốn trong thành. Người nữ khôn ngoan
thành Abên Bếtmaca với tài khôn ngoan biện
biệt sớm nhận rõ đâu là đúng đâu
là sai, đâu là phải đâu là trái
ngay.
Đavít đã được xức dầu làm vua. Ông vừa phải
gánh vác giang sơn, vừa phải đương đầu với trăm
ngàn thử thách gian lao đối nội cũng như đối ngoại.
Ông đã bị vua Saulơ ghen ghét tìm giết phải
trốn chạy rày đây mai đó, rồi lại bị đứa con ngỗ
nghịch nổi lên đảo chánh phải bỏ kinh thành chạy
loạn trong đau xót, bây giờ lại bị Sêba dấy nghịch
kéo phe cánh chống đối nhằm gây yếu kém
vương quyền mình nữa, trong khi đó bên ngoài
giặc Philitin quấy nhiễu xâm lăng, sự toàn vẹn lãnh
thổ của Ysơraên đang hồi nguy khốn. Kẻ dấy loạn trong lúc
nầy là chia rẽ quốc gia dân tộc, làm mất sức mạnh
chính trị, quân sự, phá hủy sự đoàn kết
dân tộc, đồng thời khiến cho tiềm năng kinh tế quốc gia khủng
hoảng di hại tới sự phồn vinh, an ninh,và hoà bình
xứ sở.
Thay vì hiệp tác đoàn kết xây dựng đất nước,
Sêba chỉ là một kẻ phá rối, làm sao theo hắn
được? «Người nữ nói cùng Giôáp rằng:
Người ta sẽ ném đầu hắn qua tường cho ông» (II Sa
20:1). Đây là một câu nói đanh thép
chứng tỏ người nữ khôn ngoan nầy biết nhận diện đâu
là điều phải, đâu là điều quấy, bà
sáng suốt phân biệt điều đúng, điều sai cách
rõ ràng. Bà không vì tư lợi
bênh vực cho kẻ làm sai hoặc như những người mù
quáng bênh vực cho kẻ yếu chống lại kẻ mạnh vì
thương hại. Nếu bà muốn, bà có thể hô
hào toàn dân trong thành đứng lên dũng
mãnh chống lại đạo quân của Giôáp bên
ngoài để giữ thành không bị sụp đổ. Nhưng
không, bà không làm như thế, vì
bà biết phân biệt phải trái rõ ràng.
Bà nhất quyết đứng với điều đúng.
Người nữ khôn ngoan là người nữ biết suy nghĩ chín
chắn để chọn điều đúng. Ngày nay có nhiều
tà giáo quá khích len lỏi vào trong
Hội thánh thuần túy của Chúa, chị em phụ nữ
chúng ta cần phải nhận diện cho rõ đâu
là đúng với lời Chúa, đâu là đi ngược
với lời Chúa và cần phải dứt khoát giữ vững niềm
tin của mình để không bị lôi kéo xa rời
chân lý của Chúa. Hội thánh như đã
nói là «cơ nghiệp của Đức Giêhôva,
là thành hòa bình và trung hậu hơn
hết», chị em phụ nữ chúng ta cần phân biệt
đúng sai khi hành xử để không làm gì
phương hại tới sự hiệp một và sự phát triển của Hội
thánh. Khi có bất đồng xảy ra, chị em chúng ta cần
nhận diện rõ đâu là đúng, đâu
là không đúng, và nhất quyết đứng với điều
đúng. Nhất quyết không về hùa dù biết
là sai.
Một số chị em nêu câu hỏi: Làm sao biết được
ý Chúa để quyết định cho đúng? Câu trả lời
thật dễ dàng không có gì là
khó cả. Trước nhất, chị em phụ nữ chúng ta hãy xem
điều đó có đúng với lời Chúa dạy
không? Điều đó có đi ngược lại với lời Chúa
không? Nếu không đúng với lời Chúa thì
không phải là ý Chúa rồi. Thứ hai,
chúng ta xem, nếu tôi làm điều đó có
làm vinh hiển danh Chúa không? Nếu không,
thì không phải ý Chúa rồi. Lời Chúa
trong Hêbơrơ 4:12 chép rằng: «Vì lời của Đức
Chúa Trời là lời sống và linh nghiệm, sắc hơn gươm
hai lưỡi, thấu vào đến đỗi chia hồn, linh, cốt tủy, xem
xét tư tưởng và ý định trong lòng».
Lời Chúa như gươm chẽ làm hai, bên trái
và bên phải rõ ràng. Biết lời Chúa,
chị em phụ nữ chúng ta dễ dàng khám phá ra
được mưu kế của ma quỉ và có được nhận định sâu sắc
đúng sai để đặt ý Chúa lên trên hết
trong lối hành xử của mình.
Nhưng để biết được ý Chúa và để phân biệt
đúng sai, chị em phụ nữ chúng ta cần phải đọc lời
Chúa mỗi ngày, cần để nhiều thi giờ học và suy gẫm
lời Chúa. Một người không đọc, không học,
không suy gẫm lời Chúa mỗi ngày, rất khó để
phân biệt đúng sai khi đối diện với những sự việc xảy đến
cho mình. Vì vậy dễ bị cám dỗ đụng đâu
đánh đó làm rối loạn mối thông công
với Chúa và với nhau, làm sụp đổ thành
trì của gia đình và Hội thánh. Chị em phụ
nữ chúng ta phải coi «Lời Chúa là ngọn
đèn cho chân tôi, là ánh sáng
cho đường lối tôi» (Thi thiên 119:105), hãy
lấy lời Chúa soi đường cho mình, như vậy sẽ không
bị vấp ngã, mà còn có ánh
sáng chiếu rọi làm phân biệt đúng sai cho
cuộc sống của mình. Người biết lời Chúa không phải
là không bị cám dỗ, thất bại. Nhưng nếu có,
người đó biết ngay, ăn năn khóc lóc xưng tội với
Chúa, quyết tâm từ bỏ, tái lập sự tương giao với
Chúa. Trái lại, người không sâu nhiệm trong
lời Chúa, rất khó để nhận định đúng sai, có
ai khuyên can vẫn không nghe, cứ làm theo ý
mình muốn. Vì vậy, để biết nhận định và phân
biệt đúng sai, người nữ khôn ngoan cần phải đọc, học, suy
gẫm lời Chúa mỗi ngày. Lời Chúa khuyên:
«Về phần con, hãy đứng vững trong những sự con đã
đem lòng tin chắc mà học và nhận lấy, vì
biết con đã học những điều đó với ai, và từ khi
con còn thơ ấu đã biết Kinh thánh vốn có
thể khiến con khôn ngoan để được cứu bởi đức tin trong Đức
Chúa GiêXu Christ. cả Kinh thánh đều được Đức
Chúa Trời soi dẫn, có ích cho sự dạy dỗ, bẻ
trách, sửa trị, dạy người trong sự công bình, hầu
cho người thuộc về Đức Chúa Trời được trọn vẹn và sắm sẵn
để làm mọi việc lành» (II Timôthê
3:14-17). Biết Kinh thánh vốn khiến chị em phụ nữ chúng
ta khôn ngoan, nhờ Kinh thánh mà chị em phụ nữ
chúng ta phân biệt được đúng sai rõ
ràng, do đó, người nữ khôn ngoan là người nữ
hiểu biết Kinh thánh và sâu nhiệm trong lời
Chúa.
III. Người nữ khôn ngoan biết dứt khoát quăng bỏ điều xấu
Người nữ khôn ngoan chẳng những là người biết điều
đình hơn thiệt, biết phân biệt đúng sai rõ
ràng, mà còn là người biết dứt khoát
quăng bỏ điều xấu. II Samuên 20:21 chép: «Người nữ
nói cùng Giôáp rằng: Người ta sẽ ném
đầu hắn qua tường cho ông». Nói xong, bà
xuống khỏi tường thành, họp dân chúng trong
thành lại trình bày phải quấy cho họ nghe
và cho họ biết tại sao quân Ysơraên vây
phá thành mình như vậy. Bà nói với
dân thành: Sêba đã làm điều xấu
liên lụy đến chúng ta. Hiện kẻ ấy đang ẩn trốn trong
thành chúng ta. Muốn bảo toàn thành
trì và muốn toàn dân được yên ổn,
chúng ta phải đoàn kết truy lùng Sêba, dứt
khoát loại trừ kẻ xấu, thì thành mới yên,
dân chúng mới có hoà bình được. Nghe
như thế, muôn người như một, ai nấy tham gia lục soát
tìm kiếm Sêba cho bằng được. Khi tìm được rồi,
người ta chém đầu, ném ra ngoài tường cho
Giôáp. Tức thì đạo quân đang vây
kín bên ngoài dan ra khỏi thành. Kết quả
thành Abên Bếtmaca không sụp đổ, dân trong
thành được bình an vô sự.
Người nữ khôn ngoan ở thành Abên Bếtmaca đã
biết loại trừ kẻ gian, quăng bỏ điều xấu, đã đem lại hòa
bình, yên ổn cho thành Abên Bếtmaca. Nhiều
khi chị em phụ nữ chúng ta bối rối, sợ hãi, lo lắng
quá đổi, chỉ vì chúng ta chưa dứt khoát
loại bỏ những điều sai quấy, hay còn che giấu tội lỗi, chưa
dám can đảm quăng nó ra khỏi lòng mình. Nếu
người nữ thành Abên Bếtmaca không can đảm quăng
Sêba ra khỏi thành, chắc thành bị nguy khổn, chiến
tranh xảy ra, tường thành sẽ sụp đổ, chết chóc khổ đau,
cửa nhà tan nát cả thành rồi. Lòng
chúng ta khác nào một cái thành
mà tội lỗi đang ẩn núp trong đó. Nhưng tệ hại hơn
thành Abên Bếtmaca nhiều, vì chúng ta giấu
nó, che chở cho nó. Chúng ta không
dám lùng bắt nó và dứt khoát quăng
nó ra khỏi lòng mình. Đó là
lý do lòng chúng ta bất an, lo lắng, sợ sệt, mất
phước, dù chúng ta là con cái Chúa.
Lời Chúa trong thư Hêbơrơ 12:1 khuyên chúng
ta rằng: «Thế thì, vì chúng ta được nhiều
người chứng kiến vây lấy như đám mây rất lớn,
chúng ta cũng nên quăng hết gánh nặng và tội
lỗi dễ vấn vương ta, lấy lòng nhịn nhục theo đòi cuộc
chạy đua đã bày ra cho ta». Ngày xưa
Giôáp và đạo quân Ysơraên vây
thành Abên Bếtmaca chực phá thành bắt kẻ dấy
loạn Sêba, ngày nay, chúng ta có nhiều người
gồm các thánh trên trời vây lấy chúng
ta như một đám mây rất lớn, không phải để phá
thành, mà để nhìn xem chúng ta có
quăng bỏ những tội lỗi và những gánh nặng đang vấn vương
không? Chúng ta đã quăng hết tội lỗi và
gánh nặng dễ vấn vương ra khòi lòng chúng
ta chưa?
Trong cuốn "Chuyện Hay Ý Đẹp" có câu chuyện rất kỳ
cục như sau: «Trên chuyến xe lửa Sàigòn -
Đàlạt ngày xưa, hành khách ngồi cùng
băng ghế đều chú ý tới một ông khách kỳ cục
ngồi gần cửa sổ . Ông ta mở giỏ lấy ra một trái chối rồi
lột vỏ, nhét vào ổ bánh mì như ta
nhét paté hay súc xích vậy. Xong rồi,
ông lấy muối ớt rắc lên trái chuối. Cuối cùng
ông mở cửa sổ quăng cả bánh lẫn chuối ra ngoài. Độ
nửa giờ sau, ông lại lấy một trái chuối và một
khúc bánh mì khác tái diễn
trò cũ. Tới trái chuối thứ 5, thì một bà
khách ngồi bên cạnh không chịu nổi nữa, bèn
hỏi:
-Ông làm gì kỳ cục vậy?
-Tôi quăng nó ra ngoài xe, bà không thấy sao?
-Thấy, nhưng tại sao ông làm như vậy?
-Thế bà thích ăn chuối chấm muối ớt lắm sao? Thứ kỳ cục
như vậy mà để làm gì? Tôi phải quăng bỏ
nó.
Bánh mì nhét chuối rắc muối ớt là một
thứ kỳ cục, không ai ăn như thế bao giờ. Quăng bỏ nó
là vừa. Nhưng thưa quý chị em, có những tội lỗi
rất kỳ cục đang ở trong lòng chúng ta, nhất là phụ
nữ chúng ta, nó làm cho lòng chúng
ta bất an, làm cho gia đình xào xáo,
làm cho Hội thánh mất an vui hiệp một, đừng giữ nó
làm gì, hãy dứt khoát quăng bỏ nó đi
để cho lòng chúng ta có bình an, gia
đình chúng ta được hạnh phúc và Hội
thánh được yên ổn phát triển.
Lời Chúa phán: «Người nào giấu tội lỗi
mình sẽ không được may mắn, nhưng ai xưng nó ra
và lìa bỏ nó sẽ được thương xót»
(Châm ngôn 28:13).
Nếu người nữ khôn ngoan thành Abên Bếtmaca
không dứt khoát quăng bỏ điều xấu ra khỏi thành,
thì làm gì có bình an, yên ổn
và hoà bình cho toàn dân trong
thành lúc bấy giờ.
IV. Kết luận
Chúng ta cảm tạ Chúa vì thành Abên
Bếtmaca có người nữ khôn ngoan cứu được thành
không bị sụp đổ, toàn dân được hưởng hòa
bình an lạc. Hơn bao giờ hết, gia đình con dân
Chúa và Hội thánh Chúa ngày nay rất
cần có nhiều người nữ khôn ngoan biết điều đình
khôn khéo, biết phân biệt phải trái,
và biết dứt khoát quăng bỏ những điều xấu, những tội lỗi
dễ vấn vương, để mọi gia đình con dân Chúa được
hạnh phúc và Hội thánh Chúa được bảo
toàn trong bình an, phát triển và phấn
hưng. Để thấy những phước hạnh nầy trong gia đình và
trong Hội thánh, chị em phụ nữ chúng ta hãy nhờ
cậy Chúa quyết tâm cho mình trở thành một
người nữ khôn ngoan như người nữ khôn ngoan ở thành
Abên Bếtmaca ngày xưa. Ước gì mỗi người trong chị
em phụ nữ chúng ta đều là những người nữ khôn
ngoan. Amen!
Đuốc
Thiêng 104
01
Khắc phụng
bản năng - ĐTPÂ
02
Hãy
cảm tạ Chúa -
Mục sư Nguyễn Văn
Bình
03
Thơ: Kỷ
niệm 100 năm Tin Lành Việt Nam - Trần
Nguyên Lam Bửu
04
Lịch sử 100
năm Tin Lành Việt Nam (1/4)
- Mục sư Nguyễn Văn Bình
05
Thơ: 100
năm kỷ niệm Tin Lành đến Việt Nam
- Đức Huy
06
Lịch sử 100
năm Tin Lành Việt Nam (2/4) - Mục sư Nguyễn Văn
Bình
07
Thơ: Tạ ơn
Chúa 100 năm Tin Lành đến Việt Nam
- Đức Huy
08
Lịch sử 100
năm Tin Lành Việt Nam (3/4)
- Mục sư Trần Hữu Thành
09 Người nữ khôn ngoan
- Bà MS Nguyễn Văn Bình
10
Lịch sử
100 năm Tin Lành Việt Nam (4/4) - Mục sư Nguyễn
Văn Bình
11
Nỗi
lòng người đầy tớ Chúa - Bà
Lê Văn Bắc
12
Một trăm
năm Tin Lành đến Việt Nam - Mục sư Trần Hữu
Thành
13
Thử
hình dung con tàu Nôê của
những ngày sắp đến
- Dr Trương Hoàng Lâm
14
Tin Tức
- Vinh Bằng
15
Thơ:
Không tiếc, mãi yêu
- Võ Chánh Tiết