Đuốc Thiêng 97,
tháng 10 năm 2008
Mở đầu
Một ông chủ vườn nói : Ta đi trồng cây.
Cây mọc lên tươi tốt, một thời gian sau, sanh ra
nhiều trái.
Quý độc giả muốn biết đó là
trái gì. Xin trả lời: "Trái
đó là lòng yêu thương, sự
vui mừng, bình an, nhịn nhục, nhơn từ, hiền lành,
trung tín, mềm mại, tiết độ" (Galati 5:22).
Quý vị sẽ nói: Biết rồi mà, đấy
là trái của Thánh Linh. Ông
chủ vườn, là Thánh Linh, cây
là mỗi tín đồ.
Rất đúng, quý vị nói rất
đúng. Mời quý vị thảo luận với chúng
tôi: Do đâu mà cây
tín đồ sẽ sanh được nhiều trái, và
là trái tốt?
Thánh Linh trồng cây
Muốn cho cây phát triển tốt, hầu sẽ sanh
trái tốt, thì việc trước nhứt của chủ vườn
là tạo điều kiện thuận lợi cho cây. Thí
dụ như trồng cây lúa, là thứ
cây quen thuộc với chúng ta. Việc trước nhứt,
là chọn địa điểm tốt, sau đó là dẫn
nước, bỏ phân bón, làm cỏ, v.v., như
câu phương ngôn "nhứt nước, nhì
phân, ba cần, bốn giống".
Với cây tín đồ,Thánh Linh cũng
làm như thế. "Nước, phân, cần, giống, v.v." tức
là những điều kiện thuận lợi Thánh Linh đem lại
cho cây tín đồ, có nhiều. Hôm
nay chúng ta đặc biệt chú ý đến 6 điều
kiện kể ra trong sách Ê sai 11: 2, là "khôn
ngoan, thông sáng, mưu toan, mạnh sức, hiểu biết,
và kính sợ Đức Chúa Trời".
Chúng ta sẽ thảo luận từng điểm. Ta sẽ không nhất
thiết phải kể điểm nào là quan trọng hơn điểm
nào, mà chỉ kể ra theo thứ tự trong câu
Kinh Thánh nói trên.
Khôn ngoan
Khôn ngoan, phải chăng là biết cách xử
thế "vui với kẻ vui, khóc với kẻ
khóc..., ở cho hiệp ý nhau, ..." (Rôma
12:15,16) ? Đúng là người tín đồ cần
khôn ngoan như thế; nhưng ý nghĩa của
khôn ngoan trong câu nầy, còn hơn thế
nữa. Đây là một ân tứ siêu
phàm do Thánh Linh ban cho để nhận biết những
điều thiêng liêng từ trời, hiểu về Đức
Chúa Trời cách sâu sa, mặn
mà và mật thiết. Chẳng những hiểu mà
còn nếm, nếm để thưởng thức những điều thiêng
liêng đó. Thánh Linh ban ân
tứ nầy cho chúng ta để "Khá nếm thử coi
Đức Chúa Trời tốt lành dường bao!" (Thi
thiên 34:9). Được ân tứ nầy, ta sẽ chẳng ngần ngại
mà coi tất cả mọi thú vui của đời còn
thua xa việc phụng sự Chúa. Ta sẽ nói rằng "Lạy
Chúa, linh hồn con thiết tha mong ước gặp Ngài,
mong ước đến đỗi hao mòn" (Thi thiên
84:2) và "một ngày trong
hành lang Đền Chúa hơn là một
ngàn ngày sống ở nơi khác" (Thi
thiên 84:10). Thánh Linh ban cho ta ân
tứ nầy làm kinh nghiệm thuộc linh, nhưng muốn được, phải
lìa xa những ham muốn bậy bạ về xác thịt.
Thông sáng
Ân tứ nầy giúp ta hiểu kỹ càng những lẽ
thật về đức tin. Phaolô nói: "chúng
ta nhận lấy Thánh Linh, hầu được hiểu biết những ơn
mà chúng ta nhận lãnh bởi Đức
Chúa Trời" (I Côrinhtô 2:12)
và "Đức Chúa Trời đã
dùng Thánh Linh để bày tỏ những sự
đó cho chúng ta" (I
Côrinhtô 2:10) những điều đó
là "điều mắt người chưa từng thấy, tai người chưa từng nghe,
và lòng người chưa từng nghĩ đến, nhưng Đức
Chúa Trời đã sắm sẵn những điều ấy cho những ai
yêu mến Ngài" (I Côrinhtô 2:9).
Nhờ ân tứ nầy, đức tin sơ khởi của ta sẽ được vững chắc hơn.
Ta sẽ lần lần đọc Kinh Thánh, thấy những lẽ thật chứa trong
đó. Có khi một câu ta đọc đi đọc lại
nhiều lần mà vẫn chưa hiểu, rồi bỗng dưng đùng
một cái lời dạy dỗ bùng ra. Bùng ra
và soi sáng đến tận cùng,
giãi bày hết chân lý chứa
đựng trong câu đó, từ đó đối với ta
chân lý ấy thiệt là rành
mạch và trở thành nguyên tắc sống của
ta, thành nguyên lý hoạt động của đời
ta. Được như thế, hỏi rằng có phải do ta suy nghĩ
mà được không? Không, đấy
chính là Thánh Linh soi dẫn.
Mưu toan
Bạn đã đặt chơn vào đường hẹp dẫn đến sự sống,
không ngó đến đường khoảng khoát dẫn
đến nẻo chết (Mathiơ 13:14). Đó là khôn
ngoan.
Bạn đã thâu tóm những sự mầu nhiệm về
Nước Trời (Êphêsô 3:4; Thi
thiên 119:104, 34, 130, 144).
Đó là thông sáng.
Nay trên đường bạn đi, bạn gặp khó khăn,
thí dụ như trước mặt gặp dòng sông. Bạn
sẽ làm gì? Sẽ chờ có thuyền
nào xuôi đến, nhờ chở qua sông ? Sẽ gom
quần áo đội lên đầu, bơi qua ? Sẽ đốn
cây để đóng thuyền? Sẽ đi xuôi theo bờ,
biết đâu chẳng gặp cầu? v.v.
Đây là mưu toan, hoặc kêu là
mưu lược (1). Và Thánh Linh mưu toan cho ta. Đấy
là Thánh Linh trả lời ta khi ta hỏi: "Lạy
Chúa, con phải làm gì?"
(Công vụ 9:6 ). Ngài giữ tay ta lại cho khỏi
làm việc cách hấp tấp, nhẹ dạ và nhứt
là khỏi hành động do kiêu căng,
là điều tối kỵ trong đời sống thiêng
liêng. Kẻ nào tự tán tụng
mình, lo làm cho mình sáng
danh, thường thường không dùng lời cầu nguyện
mà hỏi ý Đức Chúa Trời; trong thực tế,
kẻ đó chẳng kể Đức Chúa Trời Chúa Cha
trên trời soi sáng cho mình trong mọi
việc. Hãy nhớ rằng: "mọi ơn điển tốt lành
cùng sự ban cho trọn vẹn đều đến từ nơi cao và
bởi Cha sáng láng mà xuống" (Giacơ
1:17). Hãy coi Chúa Giê Xu
kìa: Ngài nói: "Con chẳng tự
mình làm việc gì được, chỉ
làm điều chi mà Con thấy Cha làm" (Giăng
5:19). Chúng ta tài giỏi hơn Chúa
Giê Xu chăng?
Đuốc Thiêng 97
1
Tôi phải
làm gì để được cứu rỗi - ĐTPÂ
2
Thơ : Chúa
yêu con - Emmanuel
3
Phierơ - Mục sư Nguyễn
Văn Bình
4
Thơ : Vết chân
trên cát - Vũ Quý Hảo
5
Hình ảnh Ðức
Chúa Trời - Mục sư Vũ ngọc Văn
6 Ân tứ Thánh Linh - Mai Đào
7
Thơ : Mau về sống cảnh hiển vinh
- Trần Nguyên Lam Bửu
8
Đời Chẳng ai ngờ -
Vinh Bằng
9
Cầu Nguyện không
nói ra được - Mỹ Khanh Fleckner
10
Xứ Do thái hồi
Chúa Giê Xu sanh ra - Mai Đào
11
Giêrusalem, 4000 năm
lịch sử - Lạc Hồ
12
Xây nhà
tình thương - Nguyễn Đình
Bùi Thị
13
Ngày xưa nỗi nhớ
- Bà Lê Văn Bắc
Chúa Giê Xu ngắm xem Chúa Cha, coi
là mẫu mực cho công tác của
mình; chính Thánh Linh chỉ cho
Ngài biết ý muốn của Chúa Cha.
Và Ngài làm theo, cho nên
"Ta
hằng làm sự đẹp lòng Cha" (Giăng 8:29).
Ai muốn sống cho đúng là con cái Đức
Chúa Trời, chỉ cần áp dụng phương thức nầy, dầu
có khi thấy phương thức nầy ngược với sự khôn
ngoan của loài người. Có khi sự khôn
ngoan của trần thế chỉ rằng phải làm theo hướng nầy, hướng
kia, nhưng sự khôn ngoan của đời có giới hạn. Con
cái Đức Chúa Trời sẽ nắm được hướng đi
đúng do ân tứ mưu lược của Thánh Linh.
Mạnh sức
Thánh Linh đã mưu lược, tính
toán cho ta rồi. Ta biết được ý muốn của
Chúa, rằng phải làm gì để đẹp
lòng Chúa. Nhưng chưa đủ. Biết rồi còn
phải làm. Vì cớ bản chất con người từng sa
ngã, chúng ta thường thiếu sức để hoàn
thành điều Chúa yêu cầu. Một
ân tứ nữa của Thánh Linh, là
Ngài cho ta mạnh sức, nhứt là trong những
lúc khó khăn. Có những người lao chao,
thối lui khi gặp thử thách. Thử thách
là chuyện không thể tránh,
đôi khi còn là cần thiết nữa,
và khi Chúa muốn trao trách nhiệm lớn
cho ta, thì thử thách cũng lớn theo. Nhưng đừng
sợ (Giăng 16:33). Giống như các sứ đồ xưa kia trong
ngày lễ Ngũ tuần, (Công vụ 2:) Thánh
Linh sẽ ban cho chúng ta "sức mạnh từ trên cao" để
chúng ta hoàn thành ý muốn
của Chúa Cha, để bắt chước các sứ đồ
"vâng lời Đức Chúa Trời hơn là
vâng lời người ta" (Công vụ 4:19), để chịu nổi
nghịch cảnh ta sẽ gặp khi ta càng tới gần Chúa
Cha. Bởi thế, Phaolô khẩn khoản cầu thay cho các
tín hữu yêu dấu ở thành
Êphêsô, cho họ được
"nên
mạnh mẽ trong lòng nhờ Thánh Linh"
(Êphêsô 3:16). Thánh Linh sẽ
nói với ta, như Chúa đã nói
với Môise khi Chúa giao cho Môise
trách nhiệm đi giải cứu dân Ysơraên khỏi
ách của Pharaôn:
"Ta sẽ ở cùng
ngươi" (Xuất 3:12).
Nhờ sức mạnh của Đức Chúa Trời, chúng ta trở
nên mạnh. Đấy là sức mạnh của những người tử đạo.
Thế gian lấy làm lạ sao lại có người can đảm như
thế, họ nghĩ rằng sức mạnh ấy là do cá
nhân kẻ tử đạo, đâu biết rằng sức mạnh ấy ra từ Đức
Chúa Trời.
Hiểu biết
Do ân tứ hiểu biết, ta có cách
nhìn khác về những vật do Đức Chúa
Trời tạo ra. Có thể nhìn những vật xung quanh ta
bằng nhiều cách khác nhau. Người vô
tín không nhìn sự sáng tạo
giống như người con dân Chúa. Người vô
tín nói rằng vũ trụ không biết ra từ
đâu ; người tín hữu biết rằng vũ trụ đầy những sự
trọn vẹn ra từ bàn tay Đức Chúa Trời. Do
ân tứ hiểu biết nầy, ta biết rằng đến cuối cuộc đời,
chúng ta sẽ hân hoan trở về với Chúa
Cha và ta biết làm cách nào
để trở về đến nơi đến chốn, đồng thời biết lìa xa những
ý nghĩ tối tăm của kẻ đi sai lạc.
Kính sợ Đức Chúa Trời
Ân tứ rất quý giá nầy có hai
phần: kính và sợ.
Nhờ ân tứ kính, ta biết rằng đối với Đức
Chúa Trời ta phải có thái độ ra sao:
một mặt, vì Ngài là Đấng
Toàn năng cao cả, Chúa tể trời đất muôn
vật, chúng ta thờ lạy Ngài, kính trọng
Ngài, vinh danh Ngài; mặt khác
vì Ngài là
"Cha
chúng ta ở trên trời", ta yêu
thương Ngài, trìu mến Ngài, tin cậy
Ngài. Hai mặt nầy không chống nhau, nhưng bổ sung
nhau. Thánh Linh sẽ dạy chúng ta hòa
hợp hai mặt nầy cách nào. Cũng như trong Đức
Chúa Trời, yêu thương và công
bình không chống nhau, trong chúng ta
là con cái Ngài, có
hòa với nhau cách kỳ diệu lòng
kính mến vô bờ làm ta quỳ gối xuống
trước sự oai nghi của Ngài và lòng
yêu thương êm ái đẩy chúng ta
lao mình vào bàn tay nhân từ
đầy phước hạnh của Cha trên trời; chính
Thánh Linh sẽ cân bằng hai tình cảm nầy
trong chúng ta.
Ân tứ kính còn sanh thêm một
trái: làm cho những ai rụt rè trở
nên dạn dĩ. Có những người rụt rè mỗi
khi bước ra "ăn nói"; Thánh Linh sẽ
làm cho họ khắc phục nhược điểm nầy, nếu họ nghe theo
Thánh Linh. Họ sẽ được Thánh Linh phù
hộ:
"Thánh Linh giúp cho sự yếu đuối
của chúng ta, vì chúng ta chẳng biết
sự mình phải xin đặng cầu nguyện cho xứng đáng;
Thánh Linh cầu khẩn thay cho chúng ta,
Ngài cầu thế cho chúng ta theo ý Đức
Chúa Trời" ( Rôma 8:26-27).
Tại sao nói sợ Đức Chúa Trời là một
ân tứ? và lại nói rằng Đức
Chúa Con được đầy dẫy sự sợ Đức Chúa Trời?
Bởi vì có hai cách sợ Đức
Chúa Trời: cách thứ nhứt, là chỉ lo
rằng Ngài phạt, vì cớ tội đã phạm.
Cách thứ nhì, là vì sợ
Chúa mà ta tránh không phạm
tội, e rằng làm Chúa buồn lòng; đấy
là cách sợ của con đối với cha, sợ vì
yêu cha. Cách nầy gây ra lòng
thờ kính và sợ cách nầy là
điều thánh thiện.
Kết luận
Có người sẽ hỏi
"những ân tứ
nói trên đâu phải dành cho
chúng ta, mà theo Kinh Thánh,
là dành cho chồi, cho nhành của Ysai
mà!". Ta hãy cùng nhau suy
nghĩ: chồi nầy, nhánh nầy chỉ về ai? Chỉ về Chúa
Giê Xu. Và những điều dành cho
Chúa Giê Xu, cũng là dành
cho chúng ta, người tín đồ. Tại sao? Ta
hãy đọc Giăng 1:12:
"Nhưng hễ ai nhận
Ngài, thì .... trở nên con
cái Đức Chúa Trời".
Và khi ta đã thành con cái
Đức Chúa Trời rồi, thì ta được Đức
Chúa Trời ban gì cho?
"Đức
Chúa Trời đã chẳng tiếc ban cho chúng
ta chính Con của Ngài, thì
Ngài há chẳng ban cho chúng ta
luôn mọi sự với Con ấy sao?" (Rôma 8:32).
Muốn có những ân tứ nầy, chỉ cần làm
theo Mathiơ 7:7. Nào, mời quý vị quỳ gối xuống.